Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

Em có phải người anh yêu

Em có phải người anh yêu
bởi Những truyện ngắn hay vào ngày 25 tháng 4 2011 lúc 4:54 chiều

“Bước đi, nước mắt không biết từ lúc nào đã lăn dài trên má. Và khi vừa khuất khỏi tầm nhìn của anh, cô gục xuống bên đường khóc tu tu như một đứa trẻ. Những người đi đường đều quay lại nhìn cô nhưng có còn quan trọng nữa đâu khi cô đã mất đi anh_ tình yêu duy nhất của mình.”

“Nghĩ đến cô, đau đớn có, xót xa có và cả tiếc nuối. Anh thực sự muốn vứt bỏ cảm giác nhớ cô, nhớ nụ cười và giọng nói của cô! Muốn nhưng không thể làm được. Đó lại là một nỗi đau khổ khác”.

- Tại sao lại vậy hả? Cô đã là người mà tôi tin tưởng nhất. Tôi đã cho rằng cô sẽ không bao giờ lừa dối tôi. Nhưng …….thế này là thế nào! Tất cả chỉ là giả. Tôi…cô…chúng ta…tất cả…

Anh vừa nói vừa cười lớn, tiếng cười đục khàn mang theo trong đó cả sự hằn học và đau thương.

Cô lặng lẽ đứng đó, cúi đầu. Nước mắt không rơi. Trông cô vẫn bình tĩnh. Bình tĩnh một cách lạ lùng. Bởi cô đã biết, đã biết ngày này sẽ đến. Đã biết từ 2 năm trước, từ khi cô vứt bỏ tự trọng, lương tâm…chỉ để yêu anh.

Anh nhìn cô đứng đó, yêu thương, tức giận…tất cả cảm xúc

- Sao cô không nói gì? Nói đi…

Cô ngẩng lên nhìn anh, mấp máy môi muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại cúi đầu xuống và chỉ đơn giản thốt ra “ Em xin lỗi!!”.

Phải! “Em xin lỗi”. Câu nói này cô đã nói thầm với anh không biết bao nhiêu lần. Những khi anh đối xử tốt với cô, những khi anh nói yêu cô, hay những khi anh cười với cô. Tất cả, trong lòng cô đều là câu nói này.

Nhưng cô không hề hối hận. Nếu giả như thời gian có quay trở lại thì cô vẫn sẽ làm vậy. Chắn chắn là thế. Vì ông trời chỉ cho cô có một cơ hội đó. Cơ hội để yêu anh….Và vì cô rất yêu anh.

Yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên và ngay ngày đầu tiên cô vào nhập học. Mải cắm cúi bước đi cô đâm sầm vào một người. Khi ngước đầu nhìn lên thì cô đã bị choáng ngợp. Do mặt trời đằng sau anh hay vì anh…cô không rõ. Và anh đã làm trái tim đứa con gái mới bước chân vào một trang mới của cuộc đời đập liên hồi. Có lẽ tại anh khác biệt quá, lạ lẫm quá với cô_ người chỉ quen tiếp xúc với bọn con trai cùng lớp, một bọn còn trẻ con hơn cô. Ở anh có chút gì đó kiêu ngạo, chút gì đó phớt đời và có cả cái xa xăm, tưởng như cô sẽ không bao giờ chạm được vào anh.

Cô đã yêu anh như vậy. Tình yêu sét đánh, thứ tình yêu mà cô đã từng mỉa mai khi nghe đến.

Từ ngày đó, đôi mắt cô cứ bất giác dõi theo anh.

Anh là sinh viên khoá trên, hơn cô hai lớp. Tên là Hải. Anh đã có bạn gái rồi. Cô nghe nói vậy. Nhưng điều đó có lẽ không quan trọng lắm vì cô vốn không phải muốn cưa cẩm anh, cô chỉ đơn giản muốn nhìn thấy anh.

Anh ở trong Ban chấp hành Đoàn trường. Cô cũng xung phong và tích cực hoạt động ở lớp để được bầu vào ban chấp hành ở lớp, để mỗi lần đi họp lại được nhìn anh, nghe anh nói chuyện. Thấy anh hay ngồi cố định một chỗ trong căn tin, cô cũng cố gắng đến sớm hơn để ngồi bàn gần đó.

Lần đầu được nói chuyện với anh là trong cuộc họp giữa bí thư các lớp và Ban chấp hành Đoàn trường. Hôm đó cô đã đi hơi sớm. anh đang đứng đó nói chuyện với bạn. Cô chỉ dám lí nhí chào rồi chạy đến chỗ ngồi. Vậy mà tim đã đập thình thịch rồi. Bất ngờ anh lại gần và để trên bàn cô mấy viên kẹo:

- Em ăn kẹo sôcôla không?

Giọng anh trầm và ấm. Anh đã đi ra chỗ cũ tự lúc nào rồi mà tiếng cảm ơn vẫn chưa thể thoát ra khỏi miệng cô. Cô cứ trân trối nhìn theo anh rồi lại nhìn xuống mấy viên kẹo. Có lẽ đây là ngày hạnh phúc nhất của cô, anh cười với cô và lại còn cho cô kẹo.

Những viên kẹo đó, cô đã dành cả buổi tối để ngắm chúng và chỉ dừng lại khi…đem chúng cất vào tủ lạnh. Sau năm năm những viên kẹo đó bây giờ vẫn ở trong tủ lạnh nhà cô, trong một chiếc hộp mà mẹ cô đã nói bao lần về nó. Cô vẫn giữ nó có lẽ bởi chỉ có duy nhất những viên kẹo đó là anh thực sự dành cho cô. Dành cho một cô mà anh biết.

Tình yêu hồi đó còn trẻ con quá, nó gần như sự ngưỡng mộ và si mê. Tình cảm dành cho những người mình không bao giờ có được. Chính vì vậy mà nó đẹp.Chứ không như bây giờ. Cô đã quá tham lam.

Vào năm thứ hai đại học, gia đình cô chuyển vào Nam , cô cũng phải theo gia đình vào đó. Chia tay với những chiều ngồi vẩn vơ nghĩ về anh, những lúc lang thang trên sân trường ra vẻ thành thơi để ngắm anh chơi bóng. Xa Hà Nội, cô rất buồn và không được nhìn thấy anh, cô cũng rất buồn.

Cứ tưởng tình cảm kiểu trẻ con như vậy sẽ biến mất nhanh chóng những cô vẫn không thể nào không nhớ về anh, nhớ về anh và tự hỏi “Không biết dạo này anh như thế nào nhỉ?”

Trong suốt 2 năm như vậy.

Cuối cùng cô cũng được gặp lại anh nhưng trong một tình huống chẳng hề mong muốn. Trong bệnh viện, cô vào thăm một đứa bạn vừa mổ ruột thừa, một chiếc băng ca lướt qua, cô giật mình khi nhìn thấy gương mặt trên băng ca. Là anh! Hay là ảo giác? Cô cũng đã nhiều lần tưởng như nhìn thấy gương mặt của anh trên phố. Dụi mắt nhìn lại một lần nữa. Đó là anh. Cô thực sự mong rằng lúc này đang nhìn thấy ảo giác thật vì người nằm đó, khắp thân thể chỗ nào cũng có máu, cả bộ quần áo như nhuộm đỏ bởi máu.

Thần người ra nhìn rồi lại vô thức chạy theo. Cô chạy theo chiếc băng ca đến cửa phòng cấp cứu. Trong đầu vẫn không hiểu mọi chuyện là sao? Đó là anh sao? Anh bị sao vậy?

Một người phụ nữ trung niên ngồi trên băng ghế, gục đâù vào tay, vai rung lên tiếng nấc. Còn cô, cô vẫn đứng đó. 30 phút rồi một tiếng trôi qua. Cánh cửa vấn đóng im lìm như thử thách sức chịu đựng của hai người ngoài đó.

Ngập ngừng nhưng rồi cô cũng ngồi lại gần người phụ nữ và ngập ngừng đưa chai nước cho bà. Bà ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt mỏi mệt và đầy đau đớn như muốn hỏi mà không cất nổi lời. Đôi mắt bà rất giống anh. Rất sáng, pha chút xa xôi, khó hiểu. Chắc chắn bà là mẹ anh.

Cô mỉm cười trấn an bà và trấn an cả bản thân mình “Anh sẽ không sao đâu! Chắc chắn là vậy” Có lẽ anh không biết tình cảm của cô! Có lẽ anh đã quên mất cô sinh viên khoá dưới không mấy ấn tượng này những lúc này đây cô vẫn muốn dùng hết tấm lòng và cả những gì mình có để đổi lấy sự bình an của anh.

Dù là đến giờ cô vẫn không thể quên được cảm giác đáng sợ khi từng giây từng phút lặng lẽ trôi qua và cái cảm giác hạnh phúc như mọi gánh nặng trên vai đều được đổ đi khi bác sĩ nói anh đã qua cơn nguy hiểm. Mẹ anh thở ra rồi quỵ xuống. Chắc chút sức lực cuối cùng của bà cũng đã trôi đi theo cái thở ra đó…

Đã hai ngày rồi, anh vẫn còn hôn mê. Hai ngày, cô ngồi nhìn ngắm anh như vậy. Trông anh gầy hơn, chững chạc hơn chút ít những vẫn là gương mặt mà cô vẫn thường nhìn trộm đó. Đây là lần đầu cô được nhìn anh một cách trắng trợn như vậy. Nhìn chằm chằm…. Hoá ra anh chuuyển vào đây vì đựoc cử làm đại diện ở trong này. Có phải duyên phận đã cho cô gặp lại anh không nhỉ?

Cuối cùng anh cũng tỉnh dậy, sau ba ngày, trong niềm hạnh phúc của mẹ anh và cả của cô. Anh từ từ mở mắt nhìn cảnh vật xung quanh, anh muốn nhổm dậy nhưng có lẽ cảm giác nặng nề lại khiến anh nằm xuống và lấy tay sờ lên chiếc băng quấn đầu. Mẹ anh chạy lại ôm anh, miệng cười nhưng mắt lại long lanh đầy nước. Cô đứng đằng xa và nước mắt cũng rơi tự lúc nào. Đúng là khi vui mừng quá con người ta cũng muốn khóc.


Anh nhìn xung quanh rồi cất tiếng hỏi:

- Đây là đâu vậy? Và bác là ai đấy?

Mẹ anh sửng sốt nhìn anh rồi lại cười: “ Con mới tỉnh dậy mà đã nói đùa được rồi? Xem ra tinh thần cũng khá đấy!”

Nhưng anh không hề cười chút nào, gương mặt hoang mang nhìn mọi thứ xung quanh, nhìn mẹ anh, nhìn tôi rồi lấy tay đập đập vào đầu, muốn bứt chiếc băng quấn đầu ra: “ Sao lại thế này? Sao tôi không nhớ gì cả thế này? Sao tôi lại ở đây? Tôi là ai?...”Anh cứ liên tục nói những điều như mộng du. Cô chạy vội ra ngoài đi tìm bác sĩ trong khi mẹ anh giữ tay anh lại.

Mất trí nhớ! Nghe như trong phim. Không ai có thể nghĩ đến cả. Nhưng đó lại là kết luận của bác sĩ.

Anh vừa được tiêm một liều thuốc an thần và đang ngủ yên lành.

Não anh đã bị chấn động khi anh ngã đập đầu xuống đất. Mẹ anh sau một lúc choáng váng thì cũng đã bình tĩnh lại và cứ lầm bẩm: “ Không sao cả! Chỉ cần còn sống là được”

Nhưng có lẽ ông trời muốn làm khổ thêm người phụ nữ đó. Vì đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Đôi chân anh đã mất đi cảm giác, không thể cử động được. Dây thần kinh ở đùi đã bị tổn thương, cần tiến hành một cuộc phẫu thuật nữa và tập vật lý trị liệu phục hồi một thời gian dài mới có khả năng bình phục.

Bác sĩ vẫn nói giọng đều đều, có lẽ ông đã gặp rất nhiều trường hợp như vậy, ông đã không nhận ra rằng từng lời ông nói là nhát dao đâm vào tim hai người phụ nữ đứng đó. Mẹ anh đã gục ngã thực sự. Những chuyện kinh khủng cứ lần lượt kéo đến làm bà không đủ tỉnh táo để đối diện tất cả. Bà đã khóc rất nhiều…..nhưng trước mặt anh vẫn cứ mỉm cười.

Cô cũng vậy. Nhưng không hẳn là khóc. Chỉ là nước mắt cứ rơi khi nghĩ đến anh.

Cô ngày nào cũng đến bệnh viện.

“ Cháu trước đây từng học cùng trường đại học với anh Hải ạ”. Đấy là câu trả lời cho mẹ anh khi bà hỏi về mối quan hệ của cô và anh. Đúng vậy? Ngoài việc là đàn em học cùng trường ra. Cô đâu có mối quan hệ gì với anh nữa nhỉ?

Bà nghe câu trả lời, có phần ngạc nhiên nhưng rồi như hiểu ra điều gì đó bà không nói gì, chỉ mỉm cười và cảm ơn cô rất nhiều.

Và dù không phải là chủ ý của cô nhưng cô đã xuất hiện với tư cách là bạn gái của anh như vậy. Đã lừa dối một người không còn khả năng nhận biết mọi việc xung quanh như vậy. Đã 2 năm rồi. Đã đến lúc sự thật được phơi bày. Vở kịch hạ màn. Cô đã được hưởng hạnh phúc không phải của mình lâu quá rồi, đã nắm lấy đôi tay không thuộc về cô lâu quá rồi.

Bước đi, nước mắt không biết từ lúc nào đã lăn dài trên má. Và khi vừa khuất khỏi tầm nhìn của anh, cô gục xuống bên đường khóc tu tu như một đứa trẻ. Những người đi đường đều quay lại nhìn cô nhưng có còn quan trọng nữa đâu khi cô đã mất đi anh_ tình yêu duy nhất của mình.


*******

Nhìn bóng cô bước đi, trong lòng anh những cảm xúc hỗn độn cứ thi nhau lên tiếng. Trong anh hoàn toàn là sự rối bời.

Một phần muốn giữ cô lại, ôm bóng hình nhỏ bé đó vào lòng. Một phần lại căm ghét vì sự lừa dối của cô và phần còn lại đó là sự hoang mang, hoang mang không biết cái nào mới thực sự là anh. Có lẽ là phần tức giận. Đúng vậy! Bởi vì phần yêu cô đó, thương cô đó chỉ là giả, là sự đánh lừa của cảm giác và thói quen. Đó không phải là anh!

Vậy rốt cuộc anh là người như thế nào? Anh không biết! Anh không nhớ! Mỗi lần cố gắng nhớ lại chỉ là một khoảng trắng mơ hồ, mờ ảo.

Nhưng dù vậy thì có một điều anh rất rõ. Đó là anh ghét sự dối trá. Từ trong tiềm thức của anh đã nói vậy. Anh luôn ghét sự dối trá. Vậy mà cô. Người anh tin tưởng nhất đã lừa dối anh trong suốt từng đó thời gian.

Có lẽ đây là lý do khi anh muốn cô nhắc lại chuyện ngày xưa, cô và anh quen anh như thế nào? Yêu nhau như thế nào? Tất cả? Cô đều thoái thác không nói? Cô bảo muốn chờ anh tự nhớ ra. Cô không nói được. Và lúc đó anh còn cảm thấy có lỗi với cô rất nhiều. Có lỗi vì không nhớ được những kỉ niệm đó. Vậy ra làm gì có gì để nói. Tất cả chỉ là lừa dối mà thôi.

Chính là tại tai nạn đó.Tai nạn đó đã làm anh mất đi trí nhớ. Làm anh trở thành một kẻ khờ không hơn không kém…. Thật khó chịu.

Vậy …mẹ thì sao? Mẹ có biết gì về chuyện này không? Mẹ rất quý cô ấy mà. Mẹ mà biết chắc là shock lắm.

Cầm điện thoại gọi cho mẹ. Giọng anh không còn bình tĩnh được nữa. Anh đã tưởng rằng mẹ cũng bị lừa dối như mình nhưng câu trả lời của bà làm anh thật không hiểu nổi nữa.

- Đương nhiên mẹ biết .Vì chính mẹ là người đưa ra ý kiến này. Là chủ ý của mẹ. Con đừng có trách nó.

Ngạc nhiện. anh gần như hét vào điện thoại:

- Mẹ! Sao mẹ lại làm như vậy?

Giọng mẹ anh vẫn bình tĩnh, không hề thay đổi:

- Sao mẹ lại làm như vậy à? Vì thằng con trai duy nhất của mẹ còn gì. Vì nó sau tai nạn đã chán nản đến mức chẳng thiết sống nữa. Nó đã không chịu tập luyện lẫn điều trị gì cả. Mình thì vừa chuyển vào đó được hai tháng, người thân không có. Chính Ngọc là người đã giúp con rất nhiều. Hơn nữa chính con là người đã tưởng Ngọc là người yêu của mình. Con hãy nhớ lại lúc Ngọc không đến bệnh viện thái độ của con như thế nào đi. Mẹ biết mình đã đưa ra yêu cầu vô lý với nó nhưng vì mẹ đã nói nhiều quá nên nó đã đồng ý. Con phải cảm ơn Ngọc mới đúng. Không có Ngọc thì có lẽ con không được như bây giờ. Ngọc đã đối xử rất tốt với con.

- Nhưng cô ấy đã có thể nói ra mọi việc sau khi con bình phục. Cô ấy cũng rõ là con ghét người nói dối như thế nào?

- Chính vì biết nên nó mới không dám nói. Không phải sao. Hơn nữa, không phải lời nói dối nào cũng xấu cả. Con phải rõ điều này chứ. Nó được lợi lộc gì từ việc lừa dối con chứ.

Anh im lặng, không nói gì…và:

- Có lẽ mục đích của cô ấy không xấu nhưng nó đã làm tổn thương con. Bây giờ con đang rối lắm, con không nghĩ được gì cả. Xin lỗi mẹ. con cúp máy đây.

Không điều gì được sáng rõ hơn cả. Tất cả vẫn như một mớ bòng bong trong đầu anh.


Anh có thể đã quên đi quá khứ. Nhưng những chuyện từ lúc tỉnh dậy trong bệnh viện mà không biết mình là ai, người ngồi cạnh mình là ai thì anh nhớ rất rõ. Không thể quên được nó. Những ngày tháng vô cùng khó khăn. Đầu óc thì lung tung, cứ cố gắng nhớ lại thì đầu lại đau buốt không chịu được. Chân thì không thể động đậy được. Không có cả cảm giác. Sau khi phẫu thuật ngày nào cũng phải đi tập vật lý trị liệu, mỗi bước đi là như có cả ngàn cây kim châm vào người. Ngày nào mồ hôi cũng vã ra như tắm. Đã có lúc thực sự muốn từ bỏ tất cả, thậm chí cả cuộc sống này. Anh không muốn phải chịu đựng sự rỗng tuếch của đầu óc và sự dày vò thể xác này nữa. Và thực sự thì chính cô là chỗ dựa cho anh, là nguồn động viên anh. Khi anh thấy mình vô dụng thì cô đã đã nói là cô thực sự cần có anh. Khi anh thấy nản lòng thì cô là người tiếp sức cho anh. Có lẽ mẹ nói đúng. Chính anh là người đã làm tưởng về mối quan hệ của cô và anh trước. Sự xuất hịên quá thường xuyên của cô đã khiến anh nghĩ vậy.

Những ngày cô đến muộn, anh bồn chồn không yên. Những y tá thì luôn miệng bảo: “Anh có phúc thật đó! Người yêu vừa dễ thương vừa chu đáo. Lại yêu anh hết lòng.” Cho đến lúc đấy cô chưa từng nhận mình là người yêu của anh. Còn anh thì đã tự mặc định về điều đó.

Đợt đầu đi điều trị vật lý trị liệu. Mọi việc tưởng như đã không thể khi anh không thể thực hiện những bài tập, anh đã tưởng mình sẽ không bao giờ có thể bước đi trên đôi chân của mình nữa.

Và cô thì đã 3 ngày không đến thăm anh. Anh bỏ tập, điên cuồng và tuyệt vọng khi nghĩ cô đã bỏ kẻ vô dụng là anh. thuốc không uống, quát tháo mọi người, cơm cũng bỏ…Cho đến khi cô xuất hiện, gưong mặt xanh xao nhưng ánh mắt trong trẻo nhìn anh và nhẹ nhàng hỏi:

- Em nghe nói anh không chịu uống thuốc và bỏ tập! Sao vậy?

Hoá ra cô đã bị kiệt sức, ngất xỉu, ốm nằm nhà mấy hôm nay. Cũng phải thôi! Cô đã chăm sóc anh suốt ngày đêm cũng gần tháng rồi. Cô đã gầy hơn rất nhiều so với lần đầu anh nhìn thấy cô. Cứ vậy anh đã tự tin cho rằng anh và cô có một tình yêu vô cùng sâu đậm và đã từ lâu lắm rồi. Và anh cũng cho rằng ánh mắt trong trẻo đó đó sẽ không bao giờ lừa dối anh.

Mọi chuyện cứ như vậy cũng đã 2 năm. Anh được cử đi công tác ở Hà Nội. Anh cũng rất muốn đi. Muốn quay về chốn cũ để biết đâu có thể nhớ lại điều gì đó. Anh muốn lập đầy cái đầu trống rỗng của mình. Cô cũng đã lâu không ra Hà Nội. Anh rủ cô đi để về thăm họ hàng luôn. Cô đã đồng ý và không phản đối.

Lang thang quanh ngôi trường cũ, vô tình gặp một nhóm người, họ sững sờ nhìn anh và chợt hét toáng lên: “ Hải! Có phải mày đấy không?” Anh ngơ ngác nhìn họ rồi quay sang nhìn cô như ngầm hỏi, cô nhắm mắt, run run đứng đó như chờ đợi và như chấp nhận.

- Sao mày tự nhiên cắt đứt liên lạc với bọn tao vậy. Vào đấy làm hai tháng rồi không thấy im hơi lặng tiếng luôn. Vào đấy có bạn mới rồi không thèm đếm xỉa đến bọn tao hả_ một anh chàng to cao với mái tóc rẽ ngôi giữa nói với anh.

Một cô gái trong nhóm đó đứng trân trối nhìn anh. Trông cô ấy khá xinh đẹp.

- Xin lỗi….

Anh giải thích cho họ vè tình trạng của mình. Họ tròn mắt ra nhìn.

Cuối cùng anh chàng kia nói:

- Ra là vậy. Mày đã gặp phải chuyện kinh khủng như thế. Nhưng giờ thấy mày không sao vậy là được. Bọn tao đã thấy lạ rồi. Bỗng nhiên không liên lạc được với mày. Cả Lan cũng vậy. Bọn tao tưởng mày vào đấy đã có bồ mới nên mới vậy.

Anh hỏi: “Lan là ai?”

Bọn họ trả lời: “Là bạn gái mày chứ ai!”

Anh xua tay cười và đẩy cô lên: “ Các bạn nhầm rồi, Ngọc mới là bạn gái của tôi. Chúng tôi yêu nhau lâu rồi mà. Trước lúc tôi bị tai nạn cơ” Cô cứ cúi gầm mặt xuống, không cách nào ngẩng lên.

- Làm gì có chuyện đấy! Cho đến trước khi mày vào Nam , Lan vẫn là bạn gái mày mà. Trừ khi mày bắt cá hai tay.

Anh hoang mang quay sang nhìn cô, không hiểu họ đang nói gì? Sao lại như vậy? Anh và cô đã yêu nhau từ hồi học đại học mà. Anh là mối tình đầu của cô mà. Lẽ nào anh bắt cá hai tay thật à? Nhưng anh không có cảm giác là mối quan hệ của cô và anh lại là mối quan hệ tồi tệ như vậy. Và sự thật thì đúng là như vậy. Đúng là không tồi tệ như vậy vì anh và cô không có mối quan hệ gì cả.

Họ cũng không nói gì nữa mà chỉ vào cô gái xinh đẹp nọ và bảo rằng cô ấy là Lan. Khi anh nhìn cô gái đó. Ánh mắt cô ấy trở nên kì lạ và cô bắt đầu khóc. Mọi chuyện cứ thế rối tung lên.

Đúng là ra Hà Nội anh đã có được một phần kí ức. Nhưng điều này có nên không thì anh không biết. Chỉ biết giờ anh đang rất đau và hoang mang, sau khi nghe cô nói mọi chuyện.

Anh cứ tưởng cô là người rất đáng yêu, rất biết nghĩ cho người khác, nhưng rốt cuộc vẫn là như vậy.

Giờ anh phải xử lý sao đây với chuyện của cô, quá khứ của anh và cả…. những cảm xúc trong lòng anh nữa.


******

Đi trong vô thức, lạc lõng, đau khổ và cô đơn. Cô trở về. Vào miền Nam . Một mình cô. Cứ tưởng đã xác định được mọi việc, đã biết trước rồi thì sẽ ổn nhưng chẳng ổn chút nào cả. Cô đau khổ lắm! Cứ nghĩ đến anh là cô lại đau khổ? Tại cô đã tham lam quá! Khi anh bình phục, lẽ ra cô nên nói tất cả. Nhưng cũng đã bao nhiêu lần cô muốn nói, cô định nói nhưng rồi lại thôi. Cô bảo với mình rằng mai sẽ nói “ Chỉ cần thêm một ngày bên anh…” Cô đã tham lam nghĩ vậy. Không nghĩ đến sự đau khổ của người yêu anh, của chị ấy. Không suy nghĩ và cảm nhận của anh. Cô đã ích kỉ như vậy.

Nằm trong nhà 10 ngày, bố mẹ không hỏi gì hơn mà chỉ bảo cô ra ngoài cho thanh thản một chút. Mẹ anh gọi điện nói chuyện với cô. Bác xin lỗi cô vì đã khiến mọi chuyện trở thành như vậy. Nhưng đó không phải lỗi của bác. Cô hiểu rõ điều này mà. Chính cô cũng đã muốn như vậy. Và cô cũng không hối hận.

Tuấn hẹn cô đi uống nước. Anh là bạn thân của cô, nhà ở gần nhà cô và anh cũng biết chuyện này. Không muốn đi nhưng không muốn bố mẹ lo lắng quá cho mình và cô cũng muốn thử ra ngoài ngắm mọi người xem mọi thứ có khá hơn được không! Cô mang bộ mặt thản nhiên đến gặp Tuấn. Nhưng chỉ được một lúc. Và khi Tuấn hỏi cô rằng : “ Hai người đã kết thúc rồi sao?” thì cô lại chợt xúc động, trái tim thì chợt đau nhói và nước mắt thì chợt rơi:

- Không phải! Tôi và anh ấy không có sự bắt đầu thì sao gọi là kết thúc được. Chỉ là mọi chuyện trở về như nó vốn có mà thôi.”

Càng nói nước mắt càng rơi, cô không thể kìm nén bản thân mình nữa. Bởi cô đã phải kìm nén quá nhiều rồi. Trước mặt bố mẹ vì không muốn bố mẹ buồn. Trước mặt mẹ anh vì không muốn bà áy náy. Và cả trước mặt anh để anh không coi thường cô thêm nữa. Tất cả đã hết rồi. Mối tình đầu của cô. Niềm hạnh phúc và cả nỗi đau khổ của cô nữa.

Tuấn im lặng không nói gì, chỉ vỗ nhẹ lên lưng an ủi cô.

Bỗng một giọng nói vang lên, trầm và mang theo nó đầy sức mạnh:

- Xin chào! Không muốn làm hỏng không khí của hai người nhưng tôi nghĩ đã gặp ở đây rồi thì tôi sẽ nói luôn mọi chuyện để không phải gặp cô nữa.

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh. “Không biết anh đã về bao giờ? Trông anh gầy hơn….” Cô lén lấy tay lau nước mắt, cố lấy giọng bình tĩnh nhất có thể.

- Anh….em…_vẫn như vậy. Cô không thể nói được gì.

Anh nhìn cô, ánh mắt u uẩn như chứa đựng nhiều điều. Nhưng anh lại nói:

- Tôi chỉ muốn xin lỗi vì hôm trước đã nặng lời với cô. Nghĩ cho cùng thì cô chỉ là quá tốt bụng đã không nỡ từ chối lời năn nỉ của mẹ tôi. Xin lỗi vì đã bắt cô phải làm một điều kì cục mà cô không muốn như vậy.Và cũng phải nói lời cảm ơn cô nữa chứ. Cảm ơn cô đã chăm sóc tôi. Cảm ơn cô vì đã thương hại tôi. Cảm ơn cô đã chịu hy sinh từng ấy thời gian dành cho tôi. Cô quả là người tốt nhất mà tôi từng gặp.

Từng lời của anh như có dao. Từng câu từng câu đâm thẳng vào trái tim cô.

- Được rồi. Lời muốn nói cũng đã nói xong rồi. tôi đi đây. Chúc cô vui vẻ.

Anh quay lưng bước đi nhưng rồi lại quay lại.

- Quên mất…Tôi thực sự muốn khen ngợi khả năng đóng kịch của cô đấy. Nó như là thật…

Anh bước đi. Mạnh mẽ và dứt khoát bỏ lại cô với sự đau đớn. Cô muốn nói to với anh rằng: “ Không phải như thế. Tất cả đều là thật. Tình cảm của em. Tất cả…chỉ trừ thân phận mà thôi. Em không phải là người tốt đến mức như vậy đâu….” Nhưng cô không thể nói gì. Trái tim bị bóp nghẹn. Căm ghét và coi thường_đó là tất cả những gì anh nghĩ về cô.

Cả thế giới dường như bị đổ xuống theo bước chân của anh, mặt đất chao đảo….


Cô đã không biết, không biết rằng vì sao anh phải đi nhanh như vậy. Những lời anh nói thật cay đắng, thật chua xót…với cô và cả với anh. Hôm nay anh là một kẻ kém phong độ, một kẻ tồi tệ đã dùng những lời lẽ như vậy với một cô gái. Chỉ bởi vì anh không thể kiểm soát nổi cảm xúc của mình. Cảm giác trong anh bây giờ không chỉ là căm ghét vì cô đã lừa dối anh mà lớn hơn nữa, bao trùm anh lúc này là sự hoang mang, sự đau đơn khi nghĩ rằng cô thực sự không yêu anh, cô ở bên anh chỉ vì sự thương hại và vì không thể từ chối sự năn nỉ của mẹ anh. Đúng là như vậy rồi. Ai có thể yêu được một người không rõ bản thân mình là ai và còn có thể mãi mãi không đi lại được nữa chứ. Có lẽ bây giờ cô ấy đang vui mừng cũng nên. Vui mừng vì đã có thể thoát khỏi anh. Còn anh, anh đang ghen, ghen kinh khủng. Anh ghét khi nhìn thấy cô ngồi đó với Tuấn, nói chuyện với Tuấn. Anh quá biết rằng Tuấn yêu cô nhưng vì anh ta đã im lặng nên anh cũng đã không nói gì. Nhưng giờ thì sao đây! Mọi chuyện cứ thế này mà kết thúc thật sao? Còn cô gái tên Lan nữa. Cô ta là người yêu của anh thật sao? Sao anh không có chút cảm giác gì với cô ta vậy? Mà cảm giác của anh có còn chính xác nữa không? Cái tình yêu dành cho cô này có phải là thực sự không hay chỉ là do sự lừa dối bản thân vì những ngộ nhận. Nếu là giả sao nỗi đau lại thật như thế này?


Cô có biết những ngày qua anh đã như thế nào không, đã cảm thấy sao không ? Có lẽ anh chưa bao giờ cảm thấy tồi tệ như vậy? Kể cả lúc bị tai nạn trước kia. Cảm giác chán ghét bản thân, chán ghét tất cả và quan trọng hơn là cảm giác mơ hồ. cảm giác thì rất rõ nhưng anh lại không thể khẳng định nó là gì. Anh yêu cô nhưng nó có phải là một tình yêu thực? Nó là một sản phẩm được tạo ra, nó đã đánh lừa anh. Nó không xuất phát từ tự nhiên, từ cảm giác hai phía. Vậy nó không thể là tình yêu. Nghĩ đến cô, đau đớn có, xót xa có và cả tiếc nuối. Anh thực sự muốn vứt bỏ cảm giác nhớ cô, nhớ nụ cười và giọng nói của cô! Muốn nhưng không thể làm được. Đó lại là một nỗi đau khổ khác.

Mấy ngày trước anh còn băn khoăn liệu mình có yêu cô không? Giờ thì anh lại thực sự muốn biết cô có yêu anh không?

Anh lại phải ra Hà Nội công tác, anh lại gặp Lan. Suốt một tuần ở Hà Nội ngày nào Lan cũng đến tìm anh, rủ anh đi đến những nơi cũ, tìm lại những kỉ niệm cũ, ăn những món ăn ngày xưa…Và ngày nào anh cũng nhớ đến cô. Nhớ những nơi anh và cô từng đi. Nhớ tiệm kem cô và anh thường ăn dù anh chẳng thích quán đó chút nào vì nó dễ thương quá, không hợp với anh…anh nhớ cô nhiều lắm nhưng lại phủ nhận nó.


Công bằng mà nói thì Lan thực sự là một cô gái xinh đẹp, hấp dẫn và ăn nói có duyên. Mẫu người khá lý tưởng cho những người muốn có bạn gái. Nhưng anh không có cảm giác với cô. Là do anh mất trí nhớ. Hay anh đã không rung động nữa.

- Anh có thấy quen không? Hồi trước anh thích ngồi ở quán này lắm.

Lan nói khi anh và cô đi vào một quán cà phê nhỏ. Quán có lối trang trí theo phong cách cổ điển với những bức tường màu xám được làm thành như những viên gạch xù xì. Đúng. Có lẽ anh thích như vậy. Anh cảm giác được điều này, thật gần gũi. Lan nói chuyện, anh chỉ mỉm cười nhẹ. Anh vẫn như vậy. Những lúc như vậy cô vẫn thường nói là anh quá đáng, để cô nói một mình trông buồn cười, xấu hổ chết được…

Đang suy nghĩ miên man ,bỗng nhiên Lan cầm lấy tay anh đang để trên bàn:

- Em biết anh chưa thể nhớ ra được nhưng em tin thời gian sẽ làm anh nguôi ngoai. Nếu quá khó khăn thì chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu. Được không anh?

Anh nhìn cô, mối quan hệ giữa anh và cô, giữa anh và Lan thực sự không rõ ràng. Tất cả đều vậy nhưng sao lại có một điều anh thấy rất rõ... và anh chầm chậm nói

- Xin lỗi em. Nhưng anh không thấy mình có cảm giác đó với em. Anh không biết nữa.... Đó là điều mà anh cảm nhận được. Anh không thể yêu một người khi mà anh không có cảm giác với người đó được.

Khi cái đầu rỗng tuếch thì hãy để trái tim lên tiếng vậy.

Mặt Lan bỗng sầm xuống, nụ cười trên môi mất đi. Rồi bỗng nói gần như hét lên.

- Sao lại như vậy chứ. Cảm giác. Lại là cái thứ cảm giác đó. Anh trước kia hay là bây giờ sao lại đều như vậy nhỉ? Em thì có gì là không được cơ chứ. Cái cảm giác chết tiệt đó là gì đấy. Sao anh không thể có nó với em.

Cô bật khóc. Mọi người đều nhìn anh nhưng anh chỉ quan tâm đến một điều duy nhất _cô vừa nói gì vậy:

- Em nói trước đây là sao vậy? Anh đã từng nói điều này với em à?

Cô ngừng khóc, ngẩng lên nhìn anh, lấy khăn lau nước mắt, giọng đã có phần bình tĩnh hơn:

- Giờ em cũng chả cần giấu anh nữa. Đúng vậy. Anh đã từng nói vào ngày anh chia tay với em. Vì lòng tự trọng em đã không nói cho ai biết rồi anh bỗng cắt đứt liên lạc với mọi người nên em cũng không nói gì đến nữa. Những tưởng khi anh mất đi kí ức thì mọi chuyện sẽ khác, nhưng lại vẫn vậy…Dù mất đi trí nhớ thì anh vẫn cứ là anh…

Những lời của Lan ..như đánh thức anh dậy từ một cơn mê dài. Anh vẫn là anh..sao anh lại không thể nghĩ được điều đó nhỉ. Anh biết mình yêu cô. Cảm giác nói với anh như vậy? Vậy anh còn muốn điều gì nữa?

Anh đã sai rồi. Anh yêu cô. Đó là sự thật. Sao anh cứ mãi dằn vặt cô và cả chính mình như vậy…

Mua vé bay vào Nam chuyến sớm nhất. Bước chân rời khỏi sân bay, anh gọi taxi đến nhà cô. Ngay bây giờ, Anh thực sự rất muốn gặp cô. Anh nhớ cô. Và Muốn ôm cô vào lòng

Chỉ qua đoạn đường này nữa là anh sẽ được gặp cô. Bước chân một cách vội vàng sang đường.

Bỗng ánh sáng trắng loé lên bên cạnh anh. Một chiếc ô tô vượt đèn đỏ đang lao đến. Mọi thứ hỗn loạn trong đầu anh và anh ngã xuống. Chỉ nghe thấy tiếng phanh két sát bên tai. Anh bị ngất đi.



Mở mắt tỉnh dây. Mẹ anh đang đứng đó, nhìn anh cười. Và cô cũng đứng đó. Đứng ở một vị trí gần giống như trước đây.

Cô nhìn thấy anh tỉnh dậy thì nước mắt lại rơi. Cô tưởng anh sẽ lại một lần nữa muốn rời bỏ thế gian này. Cô tưởng rằng sẽ không thể nhìn thấy anh nữa. Anh đã bất tỉnh một ngày rồi. May tài xế phanh kịp nên anh chỉ bị ngã xuống và chấn động một chút. Sao anh phải chịu nhiều đau khổ như vậy? Những vết thương cũ còn chưa lành hẳn…Ông trời muốn trừng phạt cô sao?

Cô chẳng nói gì nữa, gục đầu lên giường anh và khóc. Bỗng cô thấy anh nắm lấy tay cô. Cái cảm giác này đã lâu cô không được nếm lại. Cảm giác ấm áp như có được cả thế gian khi anh cầm tay cô. Và giọng anh cất lên thật nhẹ nhàng.

- Ngay cả khi anh nhớ được tất cả mọi thứ thì em vẫn sẽ yêu anh chứ?

Anh nhìn cô ánh mắt dịu dàng, sáng rực. Anh mắt mà cô đã yêu ngay từ lần đầu nhìn thấy.

Cô ngạc nhiên, lạ lẫm và rồi oà khóc:

- Dù là thế nào thì em vẫn luôn yêu anh._ Cô nói nhỏ trong vòng tay ôm lấy của anh.

Anh ôm cô trong lòng. Nhắm mắt cảm nhận niềm hạnh phúc này. Sao chỉ mất đi kí ức thôi mà anh lại trở nên ngốc nghếch như vậy. Anh đã yêu cô như vậy, yêu cô trong những ngày cô ở bên anh, những ngày cô chăm sóc anh…yêu nụ cười, yêu giọng nói của cô. Yêu cô như vậy! Sao anh có thể nghĩ đó là giả chứ!

Cúi xuống, Anh khẽ thì thầm vào tai cô:

- Ngày xưa em hay nhìn trộm anh lắm đấy nhé!!!



Clover
______________________________________



Đôi nét về tác giả:

Lê Hải Yến- Bút danh: Clover.

Nếu như mọi người còn nhớ, đây là tác giả truyện ngắn: " Bỗng nhiên yêu em " đã từng đăng 2 lần trên Page NTNH. [Truyện kể về 1 cô gái đã yêu thầm anh chàng giám đốc cty nơi mik làm việc nhg vì nhút nhát nên ko dám thổ lộ mà chỉ dám hàng ngày gửi những message tới...]

Truyện " Bỗng nhiên yêu em" chúng tôi đã sưu tầm trên mạng mà ko biết tác giả là ai nên khi nhận dc email của Clover, chúng tôi thật sự rất vui. Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã liên lạc với chúng tôi và đã tin tưởng Page đăng nhg truyện tiếp theo của bạn.

Rất mong nhận được sự đóng góp của bạn ở những lần tiếp theo nữa. ^^

[Diệu Anh]

Thứ Ba, 12 tháng 4, 2011

Ừ, tớ cũng nhớ cậu lắm

Từ lúc nào tụi mình đã thôi không còn lãng mạn nữa. Tớ bắt đầu thèm đọc những tin nhắn một thời tớ luôn miệng chê…sến.

- Nhớ cậu lắm!

- Ừ, tớ cũng nhớ cậu lắm!

Tin nhắn được gửi trả lại tớ, chỉ vài chữ thêm bớt ở đầu và đuôi. Nhớ tớ thật, hay chỉ là một hành động…báo cáo thụ động mà thôi?

Cậu lúc nào cũng là một chàng trai đáng yêu và rất đáng để tự hào. Ba mẹ, thầy cô, bạn bè và cả tớ, tự hào vì có cậu. Những bằng khen, huy chương thành tích gom góp từ các giải thể thao hay những kì thi học sinh giỏi giăng ngập phòng cậu. Những công việc, dự án kéo cậu dịch chuyển khắp nơi, mọi người trông đợi cậu còn tỏa sáng nhiều hơn thế. Thật lòng, tớ ngưỡng mộ cậu biết bao nhiêu…

…Nhưng từ lúc nào công việc đã chen vào ở giữa tụi mình nhỉ, cậu trả lời tớ đi.

Từ lúc nào mà cậu chỉ còn toàn là công việc. Giữa những cuộc hẹn là liên tục bàn chuyện qua điện thoại, là tớ ngồi bó gối nhìn cậu hí hoáy bên laptop mà buồn xo. Là niềm hớn hở kể chuyện bị ngắt ngang vì gương mặt cậu ngơ ngác” Cậu vừa nói gì cơ?”.

Là đang thích thú tính rủ cậu đi ăn chỗ quán quen thì bị tạt ngay gáo nước lạnh “Về sớm thôi nhóc, tớ còn phải soạn cho xong bản báo cáo”. Là lâu lâu cậu lại hoãn một buổi hẹn hò chỉ vì công ty đang sắp ra một kế hoạch mới. Tớ đã rất nhiều lần dặn lòng mình là yêu cậu nhiều hơn chính bản thân tớ, nhưng làm sao có thể khiến cho tim tớ ngừng xót xa?


"...Tự nhiên khi đọc một dòng khoe khoang hạnh phúc của một ai đó trên facebook lại thấy mình tủi thân vô cùng..."

Từ lúc nào mà tụi mình chẳng còn có thể gặp nhau mỗi ngày như lúc trước. Là 2 ngày, rồi 4 ngày, rồi thôi thì cứ gom hết việc một tuần hẹn một lần nhé. Từ lúc nào mà những buổi dạo phố được tớ dành cả buổi chiều chọn váy đẹp, trở thành một dịp tổng kết và kiểm kê kể lể mỗi cuối tuần? Biết rằng một cậu con trai sẽ có nhiều thứ để lo hơn là những chuyện như thế, nhưng sao tớ vẫn ước gì cậu là một người bình thường thôi nhóc ơi.

Từ lúc nào mà tụi mình đã thôi không còn nhớ đến lãng mạn nữa. Tớ đang bắt đầu thèm đọc những tin nhắn ngọt ngào một thời tớ luôn miệng chê…sến. Tớ cũng đang dần ghen tị với nhỏ bạn cùng phòng vì cái anh người yêu “rảnh rỗi” lúc nào nó buồn cũng có mặt cạnh bên. Và tự nhiên khi đọc một dòng khoe khoang hạnh phúc của một ai đó trên facebook lại thấy mình tủi thân vô cùng. Giá như có thể cho tớ chen vào cuộc sống bận rộn của cậu một tí nhóc nhỉ?

Từ lúc nào mà tớ cũng không thể ở bên chăm sóc cậu như trước. Khuya lắc khuya lơ, vẫn thấy treo trên yahoo một dòng status toàn công việc, tớ vào nhắc cậu ngủ đi “Việc còn nhiều quá nhóc ơi…”. Buổi chiều, chỉ kịp nhìn thấy cậu trước cổng, “Dạo này cậu xanh xao quá!”, “Ừ, về đường cẩn thận nhóc ơi”.

Thương cậu nhiều hơn là trách giận, nhóc biết không

Nhớ tớ không?


Nhớ chứ nhóc!


Cậu trả lời tớ vội vàng giữa những phút giải lao của công việc. Nhưng chàng trai tội nghiệp của tớ, dù sao vẫn khiến tớ an lòng. Vì mỗi lần tớ…nhắc nhở như thế, nghe cậu nói lại tiếp tục nuôi trong mình những ấp ủ mong manh…

Viết những dòng này không phải là để cậu cảm thấy ngột ngạt, cũng không phải là tớ trách cứ hay suy diễn lung tung, càng không phải là tớ đang đi ghen với…cái máy vi tính của cậu. Và xin cam đoan là mặc dù mọi người lời ra tiếng vào về một người thứ ba, tớ hứa là tớ vẫn tin tưởng và yêu thương cậu.

Tớ viết ra điều này, để nhắc cậu đừng cho tình yêu mình đi lạc, khoảng cách quá nhiều sẽ khiến mình vô tình với nhau.

Thế nên, bất cứ lúc nào cảm thấy nhớ đến tớ, chỉ cần đơn giản gửi cho tớ một icon mặt cười để tớ biết được không?
(Theo Mực Tím)

Thứ Tư, 23 tháng 3, 2011

Hà Nội nhỏ là thế sao ta chưa một lần tình cờ gặp nhau

Blog Việt


“Có một góc nhỏ giữa lòng thủ đô, mỗi năm một lần hoa về, để mưa hát khúc tình tự với cỏ cây, để nắng gió đi qua cũng dịu dàng để em đi qua ngày tháng vẫn chẳng thể nguôi thương nhớ anh…”

Tôi nhớ, cách đây ba năm người yêu cô bạn tôi gửi vào máy nó một tin nhắn rất lãng mạn: “Thang ba, huong hoa sua vao tan cua so phong em, mang theo noi nho cua anh. Xin cho tinh dau cua doi ta mai tinh khoi nhu sac trang cua hoa sua…”. Tin nhắn trên điện thoại, không có dấu. Tôi với cô bạn lăn ra cười, không hiểu anh chàng bói đâu ra hoa sữa vào tháng ba, nhắn tin chọc quê thì nhận được câu trả lời: “Dốt ạ, anh bảo hoa sưa chứ có phải hoa sữa đâu. Em lên dọc đường Thanh Niên mà xem. Hoa nở trắng muốt, rụng phủ kín cả lối đi”. Hai đứa nhà quê vội dắt xe đi lên đường Thanh Niên để… mở rộng tầm mắt.

Hôm đấy trời vừa mưa xong, dọc đường Thanh Niên rải đầy hoa trắng. Chỉ một làn gió xuân nhẹ nhàng khua động thôi là ngàn đóa hoa tựa ngàn đôi cánh rơi rụng trên mặt đất. Chút nắng vàng rực rỡ ngoài kia cũng trở nên dịu dàng đến lạ khi bước vào phố mùa hoa sưa. Tôi chợt thấy nao lòng với cảm giác thời gian như ngừng lại, cả đất trời còn mình ta với sắc trắng tinh khôi tắm đẫm tình ý của xuân tháng ba.

Từ dạo đó tôi biết thêm một loài hoa đẹp giữa lòng thủ đô. Loài hoa mang cái tên đến lạ: hoa sưa. Một đôi người vì nhầm tưởng hay vì ý thích mà còn gọi nó là hoa xưa. Nhưng tôi vẫn thích cái tên “sưa” hơn. Hoa sưa nở và rụng chỉ trong một tháng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cả tán lá xanh um tùm bỗng bừng lên sắc trắng khiến người qua đường phải ngỡ ngàng dừng chân tự hỏi: “Phải chăng đất trời đã chọn lấy riêng một loài hoa này để thả xuống lòng thủ đô sắc xuân ngọt ngào”. Cứ thế, đứng lặng… ngẩn ngơ…

Hà Nội nhỏ là thế, sao ta chưa một lần tình cờ gặp nhau?!
10:06, 21/3/2011 (GMT+7)
Tôi thích nhất là vác chiếc máy ảnh cũ kỹ lang thang trên các con phố ngắm hoa sưa và mơ mộng vẩn vơ. Trong những lần lang thang một mình như thế, tôi có thói quen dừng chân bên gánh hàng rong của một bà cụ. Không hiểu sao cứ thấy mái tóc bạc phơ của bà có một nét gì đấy đồng điệu với con phố, bờ tường cũ, gốc sưa phủ đầy hoa sau cơn mưa. Tất cả như một bức tranh theo trường phái cổ điển, gợi nhắc đến một Hà Nội hoa mộng xưa cũ mà tôi – một đứa con gái tỉnh lẻ đã thấy rất nhiều trong thơ văn và âm nhạc, khác xa Hà Nội ồn ào, bụi bặm bên ngoài tán hoa sưa kia.

Gánh hàng của bà cụ chỉ có ấm chè xanh, sữa đậu nành, nước giải khát và đôi ba thức quà vặt. Thú thực ngoài món cóc dầm, xoài dầm thì tôi chả thấy có gì đặc biệt cả. Ít lâu, khi đã thành khách quen tôi mới đề nghị:

- Con thích uống cà phê, bà có nước nóng. Hôm nào con mang ra, bà pha giúp con nhé, con vẫn gửi tiền nước như thường.

Bà cụ cười hiền lành:

- Cứ đưa ra đây bà pha cho, tiền nong gì. Riêng cái khoản chi cho cóc dầm của con cũng đủ giúp bà kiếm bao nhiêu tiền rồi.

Tôi cười tít cả mắt lại. Sau hôm đó, mỗi lần đến tôi lại uống cà phê tự mang theo, gọi thêm một đĩa hoa quả dầm to tướng, ngồi vừa nhâm nhi cà phê, vừa ăn vừa ngắm phố. Về sau tôi còn gửi hẳn túi cà phê trong cái thúng lẫn lộn mấy thức quà vặt của bà cụ.

Sang năm thứ hai, tôi gặp anh trên con đường hoa sưa, trong một ngày mưa lất phất. Chúng tôi đi tản bộ ngược chiều nhau. Tôi mải mê chụp ảnh, không để ý, đến khi rửa cuộn phim mới biết anh có mặt trong một đôi bức hình. Trong ảnh, anh quay lưng lại với ống kính, đứng tư lự nhìn lên tán lá rất lâu. Tôi bỗng thấy một cảm giác gần gũi đến lạ. Sau hôm đấy chúng tôi còn chạm mặt nhau vài lần nữa, cũng trên con đường ấy, thong thả đi ngược chiều nhau. Không hiểu vô tình hay hữu ý mà chúng tôi bắt đầu gật đầu chào nhau mỗi lần đi qua. Tuy nhiên anh không bắt chuyện, tôi cũng chẳng chờ đợi điều đó. Đối với tôi, cái gật đầu chào trong im lặng ấy thật… dễ chịu.

Tôi vốn là đứa biết ăn nói, bởi vậy rất hiếm người cho tôi cảm giác cuốn hút khi trò chuyện cùng. Đôi khi tôi cũng phát chán lên với cái vai trò dẫn truyện của mình. Đấy là chưa kể lối bắt chuyện làm quen, tán tỉnh chán ngắt của mấy anh chàng. Họ cứ nghĩ nói những lời hoa lá là ghi điểm hay sao ấy. Thế nên, cứ để yên mọi thứ nhẹ nhàng thi vị như thế, còn hơn là một lần trò chuyện rồi chả còn gì để mơ mộng.

Có lẽ, chúng tôi sẽ mãi chỉ là những người xa lạ đi qua nhau như thế, nếu không có một lần tình cờ. Sau khi lang thang chán, tôi dừng chân ở gánh hàng rong của bà cụ như thường lệ. Tôi khá ngạc nhiên khi thấy anh ngồi đó với… cốc cà phê. Nhìn thấy tôi, bà cụ cười bảo với anh:

- Đấy, cà phê của cô cháu gái này đấy.

Anh nhìn tôi reo lên:

- A, là… cô bé. Đúng là có duyên thật.

Tôi mỉm cười, gật đầu chào anh, thầm nghĩ “Duyên gì chứ” – lại bắt đầu thói quen góc cạnh của mình. Tôi định lờ anh đi, như trước nay vẫn thế, nhưng phải nhanh chóng thừa nhận khả năng bắt chuyện của anh. Không phải những lời hoa mỹ, sáo rỗng, rất thành thật, giản dị nhưng cũng rất tự tin. Lần đầu tiên cái tính đa nghi như tào tháo (theo nhận xét của bạn bè) của tôi bị nhấn chìm xuống, thay vào đó là sự quý mến đến kỳ lạ với người con trai mới gặp.

Rồi tôi yêu anh, hiển nhiên và nhanh chóng đến mức tôi không một phút băn khoăn xem liệu có phải mình đang rơi vào trò đùa nào đấy của một chàng trai Hà thành đào hoa hay không. Anh có lắm tài lẻ, và đích thực là một chàng trai Hà thành đào hoa, nhưng may mắn cho một cô nàng tỉnh lẻ như tôi, anh không hề có ý định kéo tôi vào một cuộc chơi ngắn nào cả. Tuy nhiên, điều làm tôi thực sự yêu anh chính là tính nghiêm túc, người lớn và rất biết nhường nhịn. Nếu không có những đức tính đó, anh không đời nào có thể chịu đựng được sự bướng bỉnh, cứng đầu và ngang như cua của tôi.

Tôi gặp anh trên con đường hoa sưa, trong một ngày mưa lất phất

Tôi thích cảm giác yên lặng cùng anh đi dưới những hàng cây, con phố cũ kỹ của Hà Nội, thích được nghe anh gọi là “cô bé”, thích cái nắm tay nhẹ nhàng giữa ngày mùa đông, thích nụ cười rạng rỡ của anh trong một chiều mưa u ám… và thích nhất là đôi mắt anh. Đôi mắt sâu thăm thẳm mà mỗi lần nhìn vào đó tôi lại ngỡ như mình lạc vào đại dương mênh mông. Tôi say mê đôi mắt ấy.

Một năm sau, anh ra trường, đi làm. Rồi một hôm anh ngỏ ý mời tôi về nhà chơi. Tôi xem đó như là dấu hiệu cho một lời hẹn ước, hạnh phúc và hồi hộp chờ đến ngày hẹn.

Chiếc xe dừng lại ở một cánh cổng rất lớn, nhưng những gì tôi thấy bên sau hàng rào mới thật đáng ngưỡng mộ. Tôi mất mấy giây đứng lặng trước ngôi nhà năm tầng đồ sộ, đứng sừng sững giữa khuôn viên là vườn cây cảnh được chăm sóc, tỉa tót cẩn thận. Một năm quen nhau, chúng tôi chưa kể gì nhiều về gia đình. Phần anh tôi không rõ, riêng tôi rất ít khi nói chuyện nhà ra ngoài. Nhìn anh, tôi cứ nghĩ chắc gia đình cũng chỉ khá hơn nhà tôi một chút thôi. Nhưng không, nhìn ngôi nhà, tôi bỗng có cảm giác mình như một cô nàng nhà quê chính hiệu, nói một cách lãng mạn thì chả khác gì cô bé lọ lem lạc vào cung điện của hoàng tử. Anh nắm lấy bàn tay tôi, nhìn trìu mến như thể hiểu được điều tôi nghĩ. Tôi hít một hơi dài, yên tâm hơn một chút, đi theo anh vào nhà.

Bố mẹ anh đang ngồi ở phòng khách. Nghe tôi chào, bố anh dời cặp kính ra khỏi tờ báo, gật đầu rồi đứng dậy… đi lên gác. Tôi khá bất ngờ, nhưng còn tệ hơn khi mẹ anh nhìn tôi, từ đầu đến chân bằng cặp mắt lạnh lùng, quay sang anh hỏi:

- Ai vậy?

- Bạn con, là người con có kể ấy ạ - Anh đáp.

Mẹ anh tiếp chuyện tôi một cách miễn cưỡng. Bà đã gần năm mươi nhưng từ khuôn mặt đến dáng người đều toát lên vẻ thanh thoát, sang trọng. Tôi ngồi thụt sâu vào chiếc ghế sô pha, bối rối trả lời những câu hỏi của bà. Chưa bao giờ tôi thấy run và thiếu tự tin như lúc ấy. Anh có điện thoại nên ra ngoài nói chuyện. Chờ anh đi khuất cánh cửa, bà bắt đầu hỏi về gia cảnh của tôi, bố mẹ làm gì, anh chị em ra sao… Sau mỗi câu trả lời của tôi, bà lắc đầu nghi ngại, chân mày nhíu hết cả lại. Rồi bà nói với tôi, những lời mà một bà mẹ giàu có vẫn hay nói để bảo vệ cậu quý tử nhà mình khỏi nguy cơ bị đào mỏ. Tôi không nhớ hết những gì bà nói, lúc đó tai tôi ù đi, cổ họng nghẹn ứ lại, cảm thấy bị xúc phạm, tổn thương ghê gớm. Tuy vậy, tôi không khóc, hay đúng hơn cố để không khóc trước ánh nhìn lạnh như băng của người phụ nữ trước mặt. Tôi cũng không hiểu mình lấy đâu ra bản lĩnh để tiếp tục giả vờ như không có gì xảy ra khi anh quay trở vào, lễ phép đứng dậy cáo lỗi có việc đột xuất để về sớm. Anh ngạc nhiên hỏi nguyên do, nhưng tôi không nói, cũng không cho anh đưa về như thường lệ.

Sau hôm đó, tôi không nghe điện thoại, cũng không trả lời tin nhắn của anh. Anh đến phòng trọ tìm, tôi đóng cửa nằm bên trong. Anh tìm gặp tôi ở trường, tôi cũng tránh mặt. Tôi đã suy nghĩ suốt một tuần và quyết định chia tay anh. Tôi không dám gặp mặt để nói lời chia tay, sợ đôi mắt anh sẽ làm tim tôi mềm lại và tất cả quyết tâm sẽ bay mất. Đây là lần đầu tiên tôi quyết định chạy trốn. Chạy trốn anh, chạy trốn chính tôi. Không phải chỉ vì những lời mẹ anh nói, chỉ đơn giản tôi biết hoàng tử là để dành cho các công chúa. Tôi khá lãng mạn, nhưng không phải là người xa rời thực tế. Tôi hiểu, ngay cả trong các câu chuyện cổ tích, cô bé lọ lem có ở bên cạnh chàng hoàng tử đi nữa, thì phép màu cũng biến mất sau 12 giờ đêm mà thôi. Cuộc sống không phải là những câu chuyện cổ tích. Cũng có thể tôi quá đề cao tự tôn cá nhân, hoặc quá lo xa, nhưng tôi không muốn sống một cuộc đời bên cạnh một người mà luôn thấy mình đứng sau họ. Với tuổi trẻ, và nhất là những người có cái tôi rất cao như tôi, đôi khi có những lý lẽ dẫn đến những quyết định không ai hiểu nổi.

Sau đó một tháng, tôi bỏ số điện thoại cũ, chuyển phòng trọ, bắt cô bạn thân phải hứa không được nói gì với anh nếu không tôi sẽ nghỉ chơi. Ban ngày tôi cố tỏ ra bình thường, nhưng không ai biết hằng đêm tôi vẫn khóc trong nỗi nhớ anh đến cồn cào. Ngay cả cô bạn thân cũng lắc đầu bảo: “Tao thấy tội anh ấy quá. Mày thật tàn nhẫn!”. Tôi chấp nhận, không giải thích, đóng vai một người “tàn nhẫn” như lời cô bạn. Biết làm sao khi tôi không đủ tự tin để tiếp tục bên cạnh anh. Có lẽ, tình yêu của chúng tôi chưa đủ, có lẽ tôi là kẻ chạy trốn hèn nhát…

Cuối cùng, anh thôi đến trường tìm tôi. Cũng phải thôi, tôi đã rời bỏ anh không một lời giải thích, tránh mặt anh mọi lúc. Sự kiên nhẫn và chịu đựng của con người có hạn. Tôi cố không đi qua những con đường mà trước vẫn đi cùng anh, nhưng đôi khi thấy mình không hiểu từ lúc nào đã tha thẩn đi dưới hàng cây kỷ niệm. Mùa hoa sưa năm ấy, buồn tang tóc.

Hai năm đã trôi qua, trái tim lạnh lùng của tôi vẫn chưa một lần lỡ nhịp trước bất kỳ ai. Nỗi nhớ anh thỉnh thoảng vẫn khiến tôi thổn thức. Tuy nhiên, tôi không hối hận với quyết định của mình, có chăng chỉ là chút nuối tiếc những xúc cảm đầu đời. Nếu không đủ tự tin để tiếp tục điều gì, thì tốt nhất là nên kết thúc nó và bước sang một con đường mới – lý trí vẫn nhắc nhở tôi thế.

Hà Nội mùa hoa sưa thứ tư, tôi bận túi bụi với bài vở, luận văn tốt nghiệp. Một ngày tháng ba, đi qua con phố cũ, nhìn hoa sưa nở trắng muốt lòng bỗng mơ hồ buồn. Thời gian cứ lặng lẽ trôi, chỉ những kỷ niệm là còn vướng vít trên cành hoa sưa, để mỗi độ tháng ba xuân về lại sống dậy giữa lòng Hà Nội.

Tôi nhớ hai câu thơ có lần anh đọc cho tôi nghe: “Hà Nội nhỏ như bàn tay con gái/ nhỏ như tay em trong tay anh…”. Hà Nội nhỏ là thế, sao ta chưa một lần tình cờ gặp nhau trên phố?!

* Gửi từ email Phan Huyền – wisky2012xx@

Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2011

Nguồn gốc của nụ hôn

Bài lấy từ Blog Phamvietdao

Hiện nay chưa ai đưa ra được kết luận cuối cùng về nguồn gốc của nụ hôn; theo các nhà khoa học, có thể bắt nguồn từ động tác mớm thức ăn của loài vật. Con mẹ đã nhai và sau đó mớm thức ăn cho con vừa mới đẻ…Đây là cử chỉ thể hiện sự chăm sóc và biểu hiện về tình yêu của loài vật. Đối với loài người, cử chỉ này được nâng cấp lên thành biểu hiện của tình yêu…Nụ hôn là cử chỉ, thước đo kiểm chứng sự hòa quyện về tình cảm, thể chất giưa nam và nữ…

Trong tập sách Khoa học về nụ hôn: Nụ hôn nói lên điều gì, nữ tác giả Sheril Kirshenbaum đã trích dẫn từ công trình khoa học của nhà nhân chủng học của Trường đại học Rutgers của Mỹ SUA, công trình này đã chứng minh nụ hôn nhằm thỏa mãn ba nhu cầu: Khoái cảm tình dục, tình yêu và sự gắn kết về thể chất... Nụ hôn được coi là cử chỉ lãng mãn được ghi nhận trong 90 % nền văn hóa. Vai trò của nụ hôn, theo Kirshenbaum nó giúp cho chúng ta tìm được bạn đời, đảm bào sự gắn bó cuộc sống lứa đôi để tiến tới hành động sinh con đẻ cái…

Các cơn sóng phản ứng sinh học trong thời gian diễn ra nụ hôn say mê đóng vai trò quan trọng trong quá trình đôi lứa yêu nhau. Theo các nhà nghiên cứu thì nụ hôn đã làm tăng thêm các yếu tố kích thích, làm tăng sự say sưa trong cuộc sống lứa đôi cũng như trong quan hệ tình dục…Khi hai cặp môi gắn chặt với nhau, nó sẽ làm tăng thêm hormone tình yêu cho đôi lứa, làm cho cơ thể trở nên hòa quyện với nhau hơn, tăng thêm sự giao cảm và gắn bó với nhau…Một nụ hôn kém chất lượng, xã giao, giả tạo về tình cảm có thể làm cho cá thể trở nên nhanh chóng xa cách nhau. 59 % đàn ông và 66 % phụ nữ cho biết quan hệ tình yêu trở nên lạnh nhạt dần khi mà nụ hôn không còn trở nên thắm thiết…

Nhà sinh vật học Claus Wedekind đã phát hiện ra rằng: đàn bà thường hay bị quyến rũ bởi các mùi vị đặc trưng của đàn ông đứng về phương diện tình dục…Đàn ông sử dụng nụ hôn để phát hiện những người phụ nữ không hợp chất với mình, tương tự phụ nữ sử dụng nụ hôn đế truyền sức hấp dẫn của mình đối với đối tác mà mình đang muốn chinh phục. Khuynh hướng đàn ông hôn để thỏa mãn những cơn khát tình dục, để giải tỏa những bức xúc còn đàn bà sử dụng nụ hôn như là phương tiện để tăng cường sự gắn kết của bạn tình, một thứ keo dán tình yêu…

Viện Gallup đã thăm dò thấy đàn ông thích hôn bằng lưỡi hơn là chỉ dừng lại ở 2 cặp môi áp vào nhau…Nụ hôn kéo dài trong lúc giao hoan không chỉ chứng tỏ chỉ số sức khỏe của đối tác, mà nó còn chứng tỏ sự nồng nàn, nông sâu của tình cảm gắn kết của 2 thức thể; Do đó nên phụ nữ coi nụ hôn là một phép thử phản ứng, động tác kiểm tra chỉ số sức lực, độ nồng thắm về tình cảm của bạn tình cũng như độ bền của tình cảm gắn kết của đối tác thông qua nụ hôn…

Một nụ hôn nhạt, chiếu lệ ngắn ngủi… không thể là thước đo chứng minh khả năng gắn kết lâu bền của một cặp bạn đời, bạn tình…
P.V.Đ
Collectibles from Mr.ThaibaTan's web